TRUONG CHINH HIGH SCHOOL
♥️♥️♥️ bạn phải đăng ký trước khi đăng nhập ♥️♥️♥️
♥️♥️♥️ hãy là một thành viên của forum,hãy giúp forum phát triển bạn nhé!!!! thanks !!!! ♥️♥️♥️



 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 neu la nhan vat chinh trong cau chuyen , cac ban se phai gi ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
miss Huong



Tổng số bài gửi : 62
coins : 587416
Thanks : 11
Join date : 12/09/2009

Bài gửiTiêu đề: neu la nhan vat chinh trong cau chuyen , cac ban se phai gi ?   Mon Oct 05, 2009 11:53 am

Lối về cho cậu học trò giết bạn

Dương Văn Đỉnh không giấu được vẻ sợ sệt khi theo chân cảnh sát vào phòng xử án. Thoáng thấy những bóng người trong bộ đồng phục của trường nội trú thân quen, cậu cúi gằm mặt, hai tay run rẩy, vầng trán rịn mồ hôi.

Sau lưng Đỉnh, mẹ cậu ủ rủ trong tay người thân vì căn bệnh tim đã trở nặng khi gần đến ngày xét xử con. Ánh mắt đau đáu của bà cứ dán chặt vào Đỉnh, hơi thở càng lúc càng nặng nhọc. Bên cạnh, người cha trong bộ quân phục bạc màu ngồi bất động. Thỉnh thoảng, ông đưa mắt về phía cha mẹ nạn nhân rồi lặng lẽ thở dài.

Cả khán phòng rộng lớn chật ních người dự khán, vẻ mặt ai cũng đầy căng thẳng, lo âu. Vài người bạn của Đỉnh chụm đầu vào nhau, thì thào bàn tán về nội dung vụ án đang dần sáng tỏ qua bản cáo trạng mà đại diện Viện kiểm sát công bố. Rồi sau đó, họ nín thở, lắng nghe từng lời khai nhận của bạn mình đang đứng trước vành móng ngựa.

Sinh ra trong một gia đình cơ bản tại Nha Trang, Dương Văn Đỉnh (17 tuổi) có một người chị gái đang là sinh viên một trường Đại học tại TP HCM. Giữa năm 2008, do muốn con trai có môi trường học hành tốt như lời chị Đỉnh nói, cha mẹ cậu quyết định gửi con vào trường nội trú Ngô Thời Nhiệm (quận 9, TP HCM) để học phổ thông. Với học lực khá, tính tình hiền lành và hay giúp đỡ bạn bè, Đỉnh được thầy cô cùng các bạn trong trường quý quý mến.


Cậu học trò buồn bã ngồi chờ tòa tuyên án. Ảnh: Vũ Mai.

Trong một lần tham gia đá bóng dưới khu vui chơi của nhà trường, Đỉnh va chạm và xảy ra mâu thuẫn với Phan (hơn Đỉnh 2 tuổi), "đại ca" của trường nội trú. Từ đó, cậu học sinh này trở thành “cái gai trong mắt” của Phan nên thường xuyên phải hứng chịu những trận đòn và hăm dọa của đàn anh.

Nhiều lần chứng kiến Đỉnh bị Phan bắt nạt nhưng những người bạn của cậu đều không dám can thiệp bởi ai cũng sợ bị trả thù. Có lúc thấy Đỉnh hoang mang, trốn chui trốn nhủi vì bị Phan "kiếm chuyện", những cậu học sinh chỉ biết vỗ về nhau: "Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Có báo với nhà trường cũng không giải quyết được gì. Đã rất nhiều bạn phải chuyển đến nơi khác học vì bị Phan hăm dọa”.

Có lần, Đỉnh mang chuyện này nói với mẹ nhưng chỉ dám kể một phần vì thương mẹ bệnh tật lại hay lo lắng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Để rồi cậu trai trẻ chỉ nhận được những lời khuyên răn sơ sài: “Con ráng chịu đựng, chỉ còn vài tháng nữa là xong năm học rồi”.

Sự việc cứ thế tiếp diễn, Đỉnh vẫn thường bị Phan hăm he, gây sự. Tức giận, cậu học trò giấu một con dao trong phòng, định bụng sẽ chống trả nếu người kia tiếp tục hành hung mình.

Ngày 8/5, xuống căn tin ăn trưa, Đỉnh va chạm với một người bạn của Phan. Biết chuyện, "đại ca" này dẫn thêm một nhóm bạn đi tìm Đỉnh để đánh. Được bạn báo lại sự việc, Đỉnh về phòng lấy con dao giấu trong người để thủ thân. Chiều hôm đó, Phan và “cộng sự” tìm được Đỉnh tại góc sân trường nên nhiều lần bắt cậu học trò phải vào phòng mình "nói chuyện". Biết vào đó sẽ bị đánh nên Đỉnh từ chối mặc cho đàn anh hăm dọa đủ điều.

Thấy vậy, Phan xông vào nắm cổ áo, đấm vào mặt Đỉnh. Cậu học trò đã rút dao đâm thẳng vào người Phan khiến người này phải bỏ chạy. Đuổi kịp “kẻ thù” tại phòng giám thị, Đỉnh đâm tiếp một nhát nữa. Ngay sau đó, bảo vệ nhà trường đã bắt được Đỉnh và đưa nạn nhân đi cấp cứu, nhưng do vết thương quá nặng, Phan đã chết tại bệnh viện.

“Đành rằng bị cáo suy nghĩ nông cạn vì cho rằng nhà trường và gia đình đều không giúp gì được cho mình. Nhưng ngay lúc Phan bắt vào phòng sao bị cáo không đi thẳng lên Ban giám hiệu báo sự việc để bảo vệ cho mình lại hành xử như vậy. Cuối cùng, hậu quả đã rất đau lòng, bạn thì chết, còn mình thì ngồi tù và tương lai thì quá mịt mù?”, vị công tố nghiêm mặt hỏi.

“Do bị cáo bị dồn nén quá, không kìm chế được bản thân. Bây giờ thì quá ăn năn hối hận…”, Đỉnh buồn bã trả lời trong khi đầu vẫn cúi gằm và bàn tay không ngừng run rẩy.

“Xin hai bác hãy tha tội cho con. Con xin lỗi bố mẹ…”, Đỉnh quay lưng vòng tay nói lời sau cùng trước khi HĐXX vào nghị án. Giọng cậu học trò nghẹn ứ. Phía dưới, cha mẹ Phan đưa ánh mắt buồn bã nhìn nhau, im lặng.

Hôm đó, tòa nghị án rất lâu. Qua khe cửa phòng lưu phạm, Đỉnh thấy dáng mẹ đang gục vào người thân, nức nở. Cứ xoắn mãi hai bàn tay xanh xao trong chiếc còng chật chội, Đỉnh nghẹn ngào:

“Không biết sao hôm đó con lại làm vậy. Nếu như con không đuổi theo và đâm tiếp, chắc bạn ấy đã không chết. Giờ con hối hận lắm, thương bạn lắm. Những ngày tháng trong trại giam, con nhớ cha mẹ, nhớ thầy cô, bạn bè đến không ngủ được. Không biết đến bao giờ con mới được đi học trở lại…”, Đỉnh bỏ lửng câu nói, đưa tay chùi nước mắt.

Bên ngoài, cha Đỉnh ngồi bất động, ông nhìn chăm chăm vào căn phòng có con trai mình trong đó. Ứa nước mắt, ông cho biết, ông đã cống hiến cả cuộc đời cho đất nước, bao sóng gió không thể làm ông gục ngã. Nhưng giờ phút này, ông thực sự cảm thấy run sợ trước sai phạm và số phận đứa con thân yêu của mình.

“Tôi rất tiếc vì mình không biết sự việc trong trường của con. Nếu không, mọi chuyện đã không như thế này”, người cha đau khổ nói.

Ngày 30/9, cho rằng vụ án xảy ra do nạn nhân cũng có một phần lỗi, nhà trường đã quản lý quá lỏng lẻo. Tòa cũng nhận được đơn yêu cầu từ trường học xin được xem xét cho bị cáo vì có hạnh kiểm tốt, gia đình có công với cách mạng, cần tạo điều kiện cho bị cáo làm lại cuộc đời… Do vậy, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Dương Văn Đỉnh mức án 5 năm tù về tội “giết người”.

Phiên tòa kết thúc, cha mẹ nạn nhân vội quay xuống ôm chầm lấy người thân của Đỉnh. Những cái xiết tay thật chặt, những khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, những lời cảm ơn sâu sắc nhanh chóng được trao.

Qua song sắt chiếc xe bít bùng, Đỉnh nhìn thấy rõ những cái vẫy tay của gia đình và bạn học dường như đang rất gần với mình.

Vũ Mai
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
neu la nhan vat chinh trong cau chuyen , cac ban se phai gi ?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Bài toán tính thủy triều theo Lịch thủy triều Anh (excel)
» [K] Let's not fall in love [Oneshort | GTOP]
» Tiếp tục làm rõ các sai phạm của Vinashin
» CHUYÊN ĐỀ: ỨNG DỤNG AUTOCAD ELECTRICAL TRONG NGÀNH ĐIỆN
» Tìm hiểu về Vận đơn đường biển (Bill of Lading - B/L)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TRUONG CHINH HIGH SCHOOL :: tâm sự-chia sẻ-
Chuyển đến